Sunday, 6 September 2015

Nhà văn Huyền Nhím: “Tôi không phải là gái ngoan”

Là tác giả của những cuốn sách mang màu sắc thực tế, phản ánh chân thực về lối sống, cách nghĩ của giới trẻ, Huyền Nhím đã không ngần ngại chia sẻ về những bí mật đằng sau những trang viết của mình.
Hình ảnh Nhà văn Huyền Nhím: “Tôi không phải là gái ngoan” số 1
Cây bút trẻ Huyền Nhím
-    Chào Huyền Nhím, một phát hiện khá mới là bạn từng tốt nghiệp Đại học với chuyên ngành Xã hội học. Điều này có ảnh hưởng nhiều đến  cách viết của bạn không vì nó được đánh già lá “rất đời”?
Tôi nghĩ rằng những kiến thức mình thu nhận được trong những năm học Đại học là rất quý giá. Nó là nền tảng  để tôi có thể phân tích và bóc tách các vấn đề mà tôi ghi nhận được hàng ngày. Tuy thế, đó mới chỉ là lý thuyết. Nếu bản thân không thực sự trải nghiệm, không có thực tế, thì tất cả cũng đều là vô nghĩa.
Tôi tự thấy mình khá may mắn khi cuộc sống và các mối quan hệ diễn ra quanh mình khá thú vị (nếu không muốn nói là phức tạp). Bản thân tôi cũng rất vất vả, loay hoay để sống tốt trong cuộc sống của chính mình. Sau đấy, tôi tự tìm ra được câu trả lời cho việc làm thế nào để mình cảm thấy hạnh phúc. Nếu chỉ sống theo cách sống, chuẩn mực  mà số đông áp đặt, thì đôi khi bạn sẽ thấy ngột ngạt lắm.
Và thế là tôi quyết định cầm bút. Ban đầu, tôi viết chỉ như để thỏa mãn cho chính mình, viết lên những câu chuyện của bạn bè mình và những điều mình từng thấy, từng trải qua. Tôi không đặt ra một tuyên ngôn nào cho bất kì cách sống nào cả.
Hạnh phúc của người này, chưa chắc đã là hạnh phúc đối với người khác.
-    Nhưng chính vì những gì bạn phản ánh trong sách đều rất thực tế, thậm chí bạn còn đưa ra những quan niệm hết sức “trần trụi” về hôn nhân, tình yêu và cả tình dục. Có khi nào những điều đó đúc kết từ chính là cuộc đời của bạn không?
(Cười). Cách tiếp cận vấn đề và cảm nhận thế nào là do bạn đọc mà. Tôi không phủ nhận hay thừa nhận điều gì. Vì những nhân vật, tình tiết truyện tôi viết ra thường được lấy nguyên mẫu từ một người bạn nào đó, thậm chí từ chính bản thân mình ở ngoài thực tế. Dĩ nhiên là cái thực tế đó khi được phản ánh dưới ngòi bút thì cũng đã hư cấu lên rất nhiều. Tuy nhiên, dù trải qua hay chưa trải qua, thì những quan niệm về hôn nhân, tình yêu, tình dục của tôi vẫn là như vậy.
Hình ảnh Nhà văn Huyền Nhím: “Tôi không phải là gái ngoan” số 2
Huyền Nhím là cái tên quen thuộc với nhiều độc giả trẻ qua 2 cuốn sách
"Chạy trốn yêu thương" và "Đeo lens nhìn đời"
Tôi tôn thờ tình yêu nhưng không coi tình yêu là tất cả. Tôi đề cao hôn nhân nhưng không cổ súy cho việc  người ta cố gắng níu giữ, chằng vá hôn nhân khi nó đã cực kì rách nát. Tôi coi trọng tình dục, nhưng không cho rằng tình dục là biểu hiện của tình yêu.
Tôi nghĩ, cái đích cuối cùng trong cuộc đời của bất kì ai cũng là cảm giác hạnh phúc. Có nhiều cách lựa chọn, hướng đi để có thể chạm đến cái đích đó. Điều bạn cần làm là chọn đúng hướng đi cho mình, đừng vì dư luận hay bất kì điều gì khiến bạn thay đổi điều đó. “Mỗi người có một cuộc đời, chẳng ai sống hộ ai được”.
Vậy nên, không phải là tôi không màng đến dư luận, mà là tôi không cho rằng mình phải sống theo dư luận. Thực tế đã nhiều lần chứng minh, chưa chắc những phán quyết của số đông đã là đúng.
-    Bạn đưa ra quan điểm rằng phụ nữ nên hạnh phúc khi chồng mình có bồ, hoặc  cho rằng đàn ông ngủ với gái lạ, không phải vợ của mình cũng không phải là biểu hiện của sự phản bội… Có vẻ bạn khá phóng khoáng và đang bao biện cho đàn ông?
Tôi nghĩ đó không phải là suy nghĩ của riêng tôi. Mà là suy nghĩ của rất nhiều phụ nữ. Chỉ là tôi thay họ viết ra điều họ nghĩ thôi.
Thực chất, phụ nữ luôn luôn thiệt thòi. Tôi cũng là phụ nữ, vì vậy tôi nghĩ rằng mình hiểu tâm lý phụ nữ. Với họ, tình yêu là số một, lòng chung thủy là số một. Tuy nhiên, họ hay nhầm tưởng và bi kịch hóa việc “ngoại tình thể xác”. Trong khi, với đàn ông, tình yêu là tình yêu, tình dục là tình dục, hai điều đó trong một vài trường hợp chưa chắc đã là biểu hiện của nhau và có liên quan đến nhau. Nhiều phụ nữ không tha thứ cho người đàn ông của mình nếu anh ta trót “lên giường” với một người khác, mà không chịu hiểu rằng “ngoại tình tâm tưởng” mới là điều đáng sợ.
Bạn nghĩ xem, việc người đàn ông của bạn luôn yêu bạn, coi bạn là số một, nhưng trong một giờ phút nông nổi, bản năng, họ lại trót ngủ với một người phụ nữ khác, nhưng sau cùng thì họ vẫn yêu bạn, ở lại bên bạn.  Hay  việc họ nằm cạnh bạn nhưng tâm trí họ lại đang hướng về người khác.  Bạn chỉ chiếm giữ được thể xác của họ thôi. Hai việc này, việc nào tồi tệ hơn?
Đừng nghĩ tôi bao biện cho đàn ông. Vì tôi thấy phụ nữ quá ích kỉ nếu bắt đàn ông phải sống theo quan niệm, cách nghĩ của chính mình. Để rồi khi đàn ông không làm được thì họ lại la toáng lên, rồi bi quan, thất vọng và nguyền rủa người đàn ông ấy.
Hình ảnh Nhà văn Huyền Nhím: “Tôi không phải là gái ngoan” số 3
Cây bút trẻ này chưa bao giờ nghĩ mình là “gái ngoan”
-   Bạn từng cho rằng “Tình yêu có thể lục đục, nhưng tình dục thì phải tuyệt vời”. Hình như bạn đang quá đặt nặng vấn đề tình dục trong một mối quan hệ?
Lại cho phép tôi nói về một chút lý thuyết nữa nhé. Trong các nghiên cứu Xã hội học mà tôi tưng biết,  tỷ lệ ly hôn  vì lệch pha trong chuyện chăn gối của các cặp vợ chồng là rất cao. Tôi nghĩ điều này đã được khẳng định bởi các nghiên cứu khoa học thì không có lẽ gì chúng ta phải phớt lờ hay bác bỏ. Chắc chắn mọi người sẽ thấy rằng có rất nhiều cặp vợ chồng không hề dư dả về kinh tế, thậm chí họ đánh chửi nhau suốt ngày, nhưng họ vẫn sống với nhau, không hề có ý định ly hôn. Bỏ qua tất cả những yếu tố tác động khách quan khác, bạn thử nghĩ xem, họ vẫn có sự gắn kết và cần có nhau là vì điều gì?
- Huyền có nghĩ rằng mọi người sẽ nghĩ rằng bạn không phải là “gái ngoan” khi dám đề cấp đến rất nhiều vấn đề nhạy cảm trong những cuốn sách của mình?
Ồ. Không hề. Vì tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình là “gái ngoan” cả. Nếu bạn đưa ra một khái niệm về gái ngoan ở xã hội hiện đại, thì có thể tôi sẽ chứng minh được cho bạn thấy tôi là một người con gái thế nào. Còn nếu với khái niệm “gái ngoan” mà các bậc tiền bối đưa ra, là phụ nữ thì phải “công, dung, ngôn,hạnh – tam tòng, tứ đức”, phải thùy mị nết na, thì rõ ràng là không phải tôi rồi.
Tôi nghĩ, gái ngoan ở xã hội hiện đại, trước hết là một cô gái dám sống hết mình, dám thể hiện cá tính của mình, nhưng lúc nào cũng phải là một thành viên tốt trong gia đình, là một người bạn “chơi đẹp”, là một đồng nghiệp sẵn sàng giúp đỡ người khác. Chí ít, họ phải nghị lực và cố gắng có được thành công từ chính khả năng của mình chứ không  dựa hơi hay chà đạp lên người khác. Còn trong tình yêu hay hôn nhân, đừng ép họ phải hy sinh và cam chịu. Bởi họ cũng có quyền được hạnh phúc và được sống cho chính mình.
Với những quan niệm cũ, thì tôi dám cá với bạn rằng, ngày nay, ít người được coi là gái ngoan lắm. (Cười lớn)
Bạn nói chuyện rất thẳng thắn và thú vị,  bạn có thể bật mí về những kế hoạch sắp tới đây của bạn không?
Tôi đang hoàn thiện cuốn sách tiếp theo của mình. Với cuốn sách này, tôi đã đầu tư khá kĩ lưỡng và hứa hẹn nhiều bất ngờ. Hy vọng rằng mọi người sẽ tiếp tục đón nhận nó. Còn cụ thể thế nào, cho phép tôi được giữ bí mật đến phút chót nhé. Vì nếu tôi bật mí, thì còn gì là bí mật nữa. (Cười)
Cảm ơn Huyền Nhím. Chúc bạn sẽ luôn thành công.

Trường Amsterdam với cuốn nhật ký độc đáo

Đọc Nhật ký chuyên văn, sẽ thấy những câu chuyện chỉ ở Ams mới có.Sự sôi động của bao đêm nhạc, tối vũ hội ngay tại nhà thi đấu thể thao trong trường. Cơ man nào trận bóng đá, bóng ném, bóng rổ vui hân hoan. Còn thầy cô không phân cực, không như ông thiện, cũng chẳng giống ông ác, rất gần gũi để chia với học trò đam mê trong từng bước nhảy... Nếu đấy không phải tinh thần dân chủ, không phải đa dạng văn hóa thì chẳng có gì có thể được gọi tên như vậy nữa.
Cái tên dài “Nhật ký chuyên Văn – Ông thầy, 3 con chim quý và 23 con bìm bịp” đã toát lên yếu tố dí dỏm, hứa hẹn nhiều câu chuyện sống động thời đi học. Nó  là một vật chứng sống động cho những năm tháng hoa niên nhiều tiếng cười, lắm nỗi ưu tư già trước tuổi của những cô bé, cậu bé “16 mộng mơ, 17 hoài nghi và 18 nổi loạn”.Cuốn sách gợi mở nhiều điều về giáo dục, một phương án giáo dục ít nhiều cũng làm được điều gì đó khiến những học sinh ngày ấy đã nên người. Có nhiều câu chuyện tương tự ở nơi khác, ở những lớp học sinh chuyên Văn khác, nhưng chắc chắn học sinh Hà Nội một thuở cũng dành cho học sinh Ams một sự “phân biệt” - chính những học sinh Ams với cách sống, cách nghĩ đã góp phần làm nên “thương hiệu” chứ không phải các thành tích học sinh giỏi.
Các học sinh Ams như lớp Văn khóa 92-95 (là tác giả cuốn Nhật ký chuyên Văn) đã sống vì những điều khác, vui hơn và đầy tình cảm học trò. 
Hình ảnh Trường Amsterdam với cuốn nhật ký độc đáo số 1
Cuốn nhật ký độc đáo của học sinh trường Ams
Cái thời mà đến lớp là đương nhiên tham gia các hoạt động tập thể, thời mà chính “ông thầy” – tức thầy Chủ nhiệm dạy môn chuyên – đã viết trong lời tựa: “Có nhiều đoạn Nhật ký viết rất hài hước mà rất lâu sau, khi đọc lại,ông thầy mới nhận ra trong đó có ẩn chứa một tố chất rất đáng quý ở lớp trẻ: Óc khôi hài. Hài hước chính là sản phẩm của một trí óc khỏe mạnh, giàu tính sáng tạo mà những người làm công tác giáo dục nên biết nâng niu trân trọng”.
Nhiều câu chuyện nhỏ thôi trong nhật ký, sau này, nếu nhìn từ nhãn quan chính trị, giá trị thanh lọc của văn học nghệ thuật, sự giáo điều của giáo dục, thật sự ý nghĩa. Khoảng những năm 2000, tranh luận nổ ra khi một học sinh giỏi bày tỏ mình không thích Văn tế Nghĩa sĩ Cần Giuộc trong bài thi. Ý kiến của học sinh này được nhiều người gắn với đạo đức.
Nhưng với nhật ký, từ đầu những năm 90, một cách thật thà, những bài thơ hồi đó các em không thích cũng được chia sẻ với số đông không chút e ngại nề hà phiền toái. Nó chứng tỏ sự tồn tại của một cộng đồng học sinh - học sinh, học sinh - giáo viên thương mến, thấu hiểu đa dạng và minh triết về tự do.Được biên tập từ 3 tập nhật ký lớp suốt 3 năm học cấp ba của khóa chuyên văn Hà Nội - Amsterdam 1992 - 1995, cuốn sách là cuộc luân phiên trải lòng mình trên giấy về trải nghiệm trong ngày trên lớp của 27 thầy trò. Nhiều trò quỷ quái - tất nhiên.
Nhưng nếu như niềm vui học trò thường rất giống nhau thì nỗi buồn và sự hoang mang luôn là điều đặc biệt. Đặc biệt bởi nó mang dấu ấn cá nhân rõ nét. Ở cuốn nhật ký này, cả nỗi buồn lẫn sự hoang mang của tuổi hoa ấy đều mồn một. Và phải đặt những trắc ẩn đó trong hoàn cảnh của chính các bạn trẻ khi ấy mới thấy sự dũng cảm của các em khi ấy.
Có lẽ, ít ai có thể dám mong chờ, khẳng định câu chuyện của một lớp học lại có thể lay động thế giới lớn hơn của xã hội. Nhưng Nhật ký chuyên văn, được xuất bản sau 20 năm, có những giá trị ẩn giấu để nếu bạn tò mò về giá trị đã làm nên một thương hiệu giáo dục thì rất nên đọc. Đọc để thấy nếu trong mình không có sự phóng khoáng đón nhận tự do tư tưởng, việc chạy đua lò luyện vào trường chỉ như tự làm khó mình. Giá trị của ngôi trường, thật sự, không chỉ nằm trong chiến thắng nhờ những bài thi và cuộc sát hạch.

Sách tháng 8 của Yolobooks: Dưới cơn mưa năm ấy

Tháng 8 này, Yolobooks tặng độc giả ba cuốn sách với những cung bậc của tình yêu từ những thổn thức của mối tình đầu đến những day dứt khi phải cố gắng níu giữ tình yêu. Dưới cơn mưa năm ấy, Này ngực lép anh yêu em, Níu tay ngày cũ sẽ mang đến những khúc ca du dương cho những ngày mưa tháng 8.

“Dưới cơn mưa năm ấy” – TÁC GIẢ HOÀNG BẢO TRANG
Yến Phương chẳng ngờ được vị hôn phu do gia đình sắp đặt lại chính là mối tình đầu đã lỡ đánh mất, là người cô luôn chôn giấu trong tim suốt mười lăm năm. Thế nhưng, dường như anh đã yêu người khác, anh bên ngoài có một người tình, họ bên nhau đã bảy năm. Khoảnh khoắc nhận ra anh “Gấu lớn” của mình, cô cũng đồng thời phải đấu tranh giữa hai luồng suy nghĩ. Hoặc nhận mình chính là cô bé mập mạp mũm mĩm thuở xưa ở bên anh, hoặc quên đi để anh ở bên người mới vẹn toàn. 
Hình ảnh Sách tháng 8 của Yolobooks: Dưới cơn mưa năm ấy số 1
 
Song, mọi thứ đều có cái giá của nó. Những kỷ niệm đẹp thời còn là học sinh cấp hai cũng không giúp cô níu kéo được ngày xưa. Mối tình đầu của cô đã khác, thậm chí anh còn mắc kẹt giữa những mối quan hệ chất chồng từ gia đình cho đến tình cảm vô cùng khó nói.

Cùng thời gian này, Yến Phương cũng gặp chàng trai luôn hằn học với cô từ thời cấp hai - đồng thời cũng là em trai mối tình đầu của cô. Cậu chàng ngang ngược không mất lấy một ngày để nhận ra cô bạn mập dám thách mình tăng điểm phẩy Toán ngày nhỏ, dù cô giờ đã thay đổi khá nhiều.
Có một trò chơi mang tên “Zero sum game” - chính là một sự bù trừ, người này được, người kia sẽ mất. Hạnh phúc của người này, sẽ được đổi bằng bất hạnh và đau khổ của người khác...
Một số trích dẫn:

“Vì anh từng quá tốt với em, tốt quá mức, tốt đến mức làm em hoang tưởng. Anh có biết cảm giác đó, có lẽ cũng giống như nếm thử thuốc phiện. Lẽ ra trong lúc em cô độc đau khổ đó, anh đừng xuất hiện, để em đau đến chết đi, nhưng anh lại cho em một liều ma túy.”
“Trên đời này, có hai cách để vượt qua đau khổ.

Cách thứ nhất là dựa vào bờ vai một ai đó, giống như mười lăm năm trước tôi đã từng.Cách thứ hai là làm cho bản thân mình tự trở nên gai góc, tìm cho mình một cái vỏ xù xì cứng cáp bao bọc lấy sự yếu đuối và những nỗi đau…”
“Khi con người đã không còn tin tưởng và kỳ vọng vào nhau thì sớm hay muộn, bất cứ mối quan hệ nào cũng có thể đổ vỡ. Hôn nhân cũng vậy, chỉ là ràng buộc nhất thời, không đảm bảo vĩnh viễn…”
“NÀY NGỰC LÉP, ANH YÊU EM” – Nhiều tác giả
Tập truyện ngắn được ba cây bút nữ đại diện cho ba miền đất nước viết về những rung động trong tình yêu. Tình cảm được bắt đầu trên ghế nhà trường, với sự vụng dại ngây ngô, cho đến những con người tưởng chừng như khô khan, đã đi làm, đã trải qua nhiều sóng gió, va đập của cuộc đời – nhưng trong tình yêu vẫn luôn đắm say, khao khát, trọn vẹn hay có những khoảnh khắc không thể lý giải nổi mình.
Hình ảnh Sách tháng 8 của Yolobooks: Dưới cơn mưa năm ấy số 2
 
Đại diện cho ba miền của đất nước, vậy nên cách tiếp cận và kể lại những câu chuyện tình yêu của các tác giả cũng rất riêng và rất đặc trưng của ba miền. Song, dù tình yêu có được biểu đạt theo cách nào đi nữa, thì nó vẫn là một thứ rất khó lý giải và biết tường tận căn nguyên. Tại sao khi thất tình người ta lại chỉ thấy những màu đen tối vây quanh? Tại sao đã có đôi mà vẫn nhung nhớ và có tình cảm với người khác? Bao lâu thì thoát ra khỏi cuộc tình cũ? Cách nào để tìm thấy tình yêu đích thực? Hay rung động này liệu có phải là yêu? 

21 truyện ngắn với nhiều cung bậc cảm xúc và cách giải quyết vấn đề trong tình yêu sẽ khiến người đọc như thấy được hình bóng mình đâu đó trong mỗi câu chuyện nhỏ.

Như tác giả Nhiên Phượng đã tâm sự: “Tôi viết những câu chuyện nhỏ thương tặng tuổi trẻ cô đơn nhưng không kém phần rực rỡ. Một tuổi trẻ bồng bột, nông nổi, khờ dại, day dứt. Một tuổi trẻ sống cuồng nhiệt, yêu chân thành, hoang hoải kiếm tìm hạnh phúc và dễ tổn thương trước sóng gió cuộc đời. Câu chữ trong truyện có thể còn vụng về nhưng rất giản dị, chân thành. Bởi tôi đã viết bằng cả trái tim của một người trẻ sống và yêu như thế.”

Thông tin tác giả:

Nguyễn Quỳnh
Ngày sinh: 20/01/1988  Câu nói yêu thích: Những gì xuất phát tư trái tim, thì sẽ đi đến trái tim Công việc: Nhân viên truyền thông CÔNG TY CỔ PHẦN NETLINK PRESS
Nhiên Phượng  Ngày sinh: 20/3/1994  Trích dẫn ưa thích: "Sống để làm thế giới có mình khác đi một chút".
Denley Lupin
Ngày sinh: 11/02/1992

Cung hoàng đạo: Bảo Bình
Sở thích: Viết lách, du lịch 
Châm ngôn sống: Vouloir c'est pouvoir (Muốn là sẽ được)
Một số trích dẫn:
“Cuộc sống còn điều gì quý giá hơn tình yêu? Không, hẳn nhiên là không.
Ấy thế mà rất nhiều người đau khổ vì tình yêu, tại sao vậy?
Họ đau khổ vì họ đặt ra cho tình yêu của mình quá nhiều điều kiện, họ quên mất giây phút đầu tiên khi tim họ rung lên, hối hả mách bảo trí óc rằng kia là một nửa của mình, giây phút đó tinh khôi và trong sáng đến nhường nào.
Chính vì thế, tình yêu lúc ban đầu bao giờ cũng đẹp, dần dần khi đã tìm hiểu, họ lại muốn một nửa của mình phải thế này, phải thế nọ,… khi đó tình yêu mất dần và chỉ còn là một mối quan hệ dựa trên những điều kiện, không hơn không kém. Tình yêu lúc đó đã mất đi. Mất đi tình yêu, cũng tức là mất đi điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, nên đau khổ là dĩ nhiên. Nhưng họ lầm tưởng họ đang đau khổ vì tình yêu, thật ra họ đang đau khổ vì tình yêu không còn nữa...”
Tình yêu bắt đầu từ ‘Đã gửi một lời mời kết bạn’ và kết thúc bằng ‘Không tìm thấy trang bạn yêu cầu’.


“NÍU TAY NGÀY CŨ” – Lệ Thu Huyền
Có những người dù đi tới tận cùng nỗi nhớ vẫn không thể buông bỏ một mảng ký ức tưởng đã úa màu. Thanh Giang chính là cô gái như vậy! Sự gặp gỡ tình cờ trên một chuyến bay đã đưa cô và Vĩnh Khang xô về bên đời nhau và cùng nhau giữ chung những đoạn ký ức về tình yêu đẹp đẽ. Rồi anh rời xa cô không báo trước, không một dòng nhắn gửi thương yêu. Cô đã ngỡ mình khóc hết nước mắt cho đoạn đường không anh nhưng cứ mặc sức quên là vô tình nhớ đến. Nỗi nhớ cô dành cho anh không có cách nào ngừng được. Bỏ Sài Gòn, cô tìm quên giữa một bầu trời khác. Ba năm, quãng thời gian ngỡ đủ lâu để bắt đầu một tình yêu khác nhưng anh trở về và làm xáo trộn cuộc sống của cô.
Hình ảnh Sách tháng 8 của Yolobooks: Dưới cơn mưa năm ấy số 3
 

Sự trở về của Vĩnh Khang như một điểm gãy trong duyên phận của Thanh Giang và chàng kiến trúc sư tài năng - Dương Tuấn Kiên. Nếu Vĩnh Khang xuất hiện với một gia đình ngỡ là hạnh phúc thì Tuấn Kiên là một người đàn ông đơn thân phận gà trống nuôi con. Hai người đàn ông ngỡ chẳng liên quan vậy mà vô tình va vào nhau trong những mối quan hệ chất dồn chồng chéo.

Vĩnh Khang - người đàn ông lãnh đạm và thâm trầm khó đoán, anh có một cuộc sống người khác nhìn vào với biết bao ngưỡng mộ. Thành công trong sự nghiệp, một nguời vợ xinh đẹp và một đứa con hết sức đáng yêu. Nhưng hạnh phúc có phải là thật?

Tuấn Kiên - kiến trúc sư tài năng, người đàn ông luôn xuất hiện với nụ cười hiền hậu và dễ mến. Cuộc sống của anh đơn giản đến mức không thể giản đơn hơn. Anh có một cậu con trai 4 tuổi thông minh và lém lỉnh. Bem là món quà kỳ diệu mà thượng đế đã dành tặng cho anh. Anh trốn tránh tình cảm đơn phương của Quỳnh Trang - cô giáo của con trai mình. Anh hy sinh bản thân, không hẹn hò yêu đương vì anh lo lắng cậu con trai bé nhỏ sẽ không được quan tâm như trước. Cho đến khi gặp Tình cảm của ba con anh dành cho Thanh Giang ngày một lớn dần. Chính bản thân anh cũng không định nghĩa được đó có phải tình yêu hay không. Dù rằng đã ngỏ lời nhưng cô đều trốn tránh hết lần này đến lần khác. Chỉ cho đến khi một điều gì đó đã tác động cô ghê gớm lắm. Cô chủ động ở lại bên đời anh...

Nhưng liệu rằng Thanh Giang và Tuấn Kiên có đến được bên đời nhau khi Vĩnh Khang đã trở lại? Hai người đàn ông ngỡ là người dưng nhưng lại luôn gặp nhau trong những hoàn cảnh không báo trước. Chuyện gì đã xảy ra từ ba năm trước? Một tai nạn xảy đến và để lại những thương tâm cho ai? Liệu rằng những lựa chọn đặt ra chọn sai có thể chọn lại? Liệu rằng ai sẽ là người có được tình yêu và hạnh phúc theo trọn đường đời? 

NHỮNG TRÍCH ĐOẠN TRONG CUỐN SÁCH:

Phải chăng bởi khi Thượng Đế tạo ra con người đã cố tình để trái tim là thứ ngốc nghếch khiến những người dù thông minh đến đâu nhưng khi yêu cũng hoá dại khờ? Dại khờ tới mức yêu anh xong, cô chỉ còn nước mắt!
Bởi tình yêu nên con người ta mới trở nên cố chấp và bởi cố chấp nên đôi lúc sẽ nhận về cho riêng mình không ít thương tâm.
Cô như con thạch sùng bị mất đuôi, mất đi cái đuôi không đau mà quá trình mọc lại đuôi mới chính là quá trình có muôn phần đau đớn. Nhưng hôm nay cô biết đã đến lúc mình cần dũng cảm vứt bỏ những quá khứ về anh để nhận lấy những gì đẹp hơn cho bản thân mình. Tình yêu có thể mất đi nhưng tương lai vẫn còn!
ai trong đời rồi cũng có cho mình đôi ba lần nhận về thương đau nhưng chỉ có những vết thương lòng rất sâu mới khiến người ta không còn thiết tha tồn tại.
Đi qua những lần ngã thì người ta mới có thể đứng lên cũng như nếm hết dư vị của dại khờ mới khiến bản thân trở nên mạnh mẽ.
Khi một người phụ nữ muốn hiểu một người đàn ông nghĩa là lúc đó cô ấy đã thật sự đặt vị trí của anh ta trong lòng.
Có một sự thật mà những người trưởng thành đều hiểu rất rõ rằng: kỷ niệm là những điều cần phải chôn chặt bởi vì không ai có thể sống mãi với những ký ức của ngày đã qua. 

Những điều ít biết về nhà thơ Xuân Quỳnh qua lời kể của con trai

Là khách mời của chương trình Cuộc sống thường ngày, con trai nhà thơ Xuân Quỳnh là Lưu Tuấn Anh đã chia sẻ nhiều điều thú vị về nữ thi sĩ này.

Lưu Tuấn Anh là con trai của nhà thơ Xuân Quỳnh và người chồng trước của bà - nghệ sĩ Violin Lưu Tuấn. Anh sinh năm 1966, lớn tuổi nhất trong ba người con trai của nhà thơ Xuân Quỳnh. Hiện nay, anh đang là giám đốc kinh doanh của một công ty thiết kế đồ họa, in ấn tại Hà Nội.
Hình ảnh Những điều ít biết về nhà thơ Xuân Quỳnh qua lời kể của con trai số 1
Anh Lưu Tuấn Anh và MC chương trình Cuộc sống thường ngày.
Đến với chương trình Cuộc sống thường ngày, anh đã chia sẻ những điều ít được biết đến về nhà thơ Xuân Quỳnh. Anh tâm sự, trong lòng anh nhà thơ Xuân Quỳnh luôn là một người đặc biệt. Bà là người đã định hướng và cho anh những giá trị sống mà anh vẫn giữ cho đến thời điểm này.
Chia sẻ trong chương trình, Lưu Tuấn Anh còn tiết lộ nhà thơ Xuân Quỳnh là người ảnh hưởng rất lớn đến lối sống và tính cách của mình. Tự nhận thấy mình có nhiều điểm giống tính cách của mẹ, anh cảm thấy rất tự hào. Anh cho biết nhà thơ Xuân Quỳnh là một người rất hài hước, dù cuộc sống có vất vả, khó khăn nhưng bà luôn nhìn cuộc đời trên phương diện rất lạc quan và nhân ái. Qua ký ức của anh nữ thi sĩ Xuân Quỳnh còn là một người rất đam mê, một khi bà làm gì bà đều đặt hết trái tim mình vào đó.
Hơn hết, nhà thơ Xuân Quỳnh là một người rất yêu con nên bà đã viết tặng cho các con của mình những quyển nhật ký… Tuy nhiên, lúc đó do còn quá nhỏ nên Lưu Tuấn Anh và những người con khác của bà không quan tâm đến những bài thơ mẹ tặng mà chỉ đến khi bà mất họ mới đọc nhiều hơn và cảm nhận tình yêu của mẹ dành cho các con.

Giới thiệu sách: Phép màu tình yêu

Liệu tình yêu thương có thể bù đắp cho những nỗi đau và mất mát của mỗi người?
Tiểu thư Johanna kết hôn với Nam tước Raulf khi chỉ mới niên thiếu. Cuộc hôn nhân không tình yêu khiến nàng luôn bị Raulf hành hạ, và lúc gã qua đời, nàng thề sẽ chẳng bao giờ kết hôn lần nữa. Nhưng Đức vua lại yêu cầu nàng tái hôn với một người do ông ta sắp đặt, Johanna có vẻ ưng thuận... cho tới khi anh trai thuyết phục nàng kết hôn với bạn anh, lãnh chúa người Scot điển trai Gabriel MacBain.
Hình ảnh Giới thiệu sách: Phép màu tình yêu số 1
 
Ban đầu, nàng vô cùng e sợ người chồng cao ngạo và nóng nảy ấy, nhưng khi nhận được sự quan tâm của Gabriel cũng như cùng hắn chia sẻ những niềm vui tuyệt vời, nàng dần hoài nghi rằng mình đã phải lòng gã chiến binh này. Toàn bộ thị tộc ở Cao nguyên rõ ràng cũng sớm nhận ra lãnh chúa của họ đã hoàn toàn đầu hàng trước tiếng gọi trái tim. 
Song âm mưu tàn độc của Đức vua cùng tay sai trong cuộc ganh đua quyền lực lại đe dọa sẽ cướp mất nàng khỏi tay Gabriel và hủy hoại người đàn ông mà tình yêu của hắn có ý nghĩa với Johanna hơn những gì nàng hằng mơ... Liệu sóng gió có khiến họ rời xa nhau? Liệu tình yêu thương có thể bù đắp cho những nỗi đau và mất mát của mỗi người?
Một số trích đoạn hay:
“Johanna chắc chắn đã cứu hắn khỏi một cuộc đời u ám, lạnh lẽo. Nàng đã mang tới cho hắn một gia đình và một mái nhà. Nàng là tình yêu, là niềm vui và là người bạn đồng hành của hắn. Nàng là hồng ân của hắn.”
***
“Anh được đặt theo tên vị thiên sứ cao nhất trong tất cả các thiên sứ”, nàng giải thích. “Mẹ đã bảo em cầu nguyện tổng lãnh thiên thần Gabriel”, nàng thêm vào. “Và anh biết tại sao không?”

“Không, vợ à. Anh không biết tại sao.”

“Bởi vì ngài ấy che chở những người vô tội khỏi những kẻ xấu xa. Ngài trông chừng mọi phụ nữ và trẻ em và là thiên thần hộ mệnh của chúng em.”

“Nếu điều đó là sự thật và những ý nghĩ không phải huyễn hoặc, thì ông ta đã không làm tốt công việc khi bỏ sót em”, Gabriel nói. Hắn nghĩ về những năm tháng nàng phải chịu đựng gian khổ dưới sự kiểm soát của Raulf và gần như muốn nổi điên lên lần nữa.
“Ồ, nhưng thiên sứ của em đã bảo vệ em”, nàng nói.
“Bằng cách nào?”, Gabriel chất vấn.
“Ngài đã gửi anh tới.”

Nàng rướn người hôn lên cằm hắn. “Dù anh hiểu hay nghĩ em đã phát điên, cũng chẳng hề chi, Gabriel. Chỉ cần yêu em.”

Giới thiệu tác giả:

Julie Garwood sinh năm 1946 tại thành phố Kansas, Missouri và là con thứ sáu trong một gia đình gốc Ireland. Năm sáu tuổi, do những biến chứng sau cuộc phẫu thuật cắt a-mi-đan, bà đã luôn cảm thấy tự ti khi tới trường vì không thể theo kịp bàn bè cùng trang lứa. “Tôi đọc rất, rất chậm và chẳng thích môn học này chút nào”, Julie từng tâm sự. Nhưng khi Julie gặp Mary Elizabeth - người bạn và cũng là người thầy tại một lớp học đọc vào mùa hè năm bà mười một tuổi - mọi thứ đã thay đổi. Chính Mary là người giúp Julie mở cánh cửa vào thế giới văn chương và trở nên say mê với nó. 

Julie kết hôn với Gerry Garwood khi còn rất trẻ và họ có với nhau ba người con. Bà bắt đầu sự nghiệp viết lách khi người con út bắt đầu đi học. Sau khi xuất bản hai cuốn sách dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, bà chuyển sang trường phái lãng mạn lịch sử giả tưởng và hiện đại pha trộn sự hồi hộp, gay cấn.

Cuốn tiểu thuyết lãng mạn đầu tiên của bà có tên Gentle Warrior, và sau đó bà đã cho ra đời hơn hai mươi cuốn tiểu thuyết khác, trong đó nổi bật là các series Crown's Spies, Lairds' Brides và Highlands' Lairds. Bà thường xuyên lọt vào danh sách các tác giả ăn khách nhất do New York Times, Wall Street Journal, và Publishers Weekly bình chọn. Hiện nay, những tác phẩm của bà đã phát hành được ba mươi lăm triệu bản trên khắp thế giới.
Với thành công kể trên, Julie Garwood rõ ràng đã giành được chỗ đứng vững chắc giữa rừng các nhà văn viễn tưởng Mỹ được yêu thích. Bà được mệnh danh là một tiểu thuyết gia bậc thầy nhờ khả năng sáng tạo nên các nhân vật đầy hấp dẫn, những xúc cảm mạnh mẽ đan xen với cốt truyện đầy bất ngờ và ly kỳ. Các độc giả của Julie cho hay ngòi bút hài hước song cũng không kém phần tinh tế trong các tiểu thuyết của bà không chỉ mang lại tiếng cười mà đôi khi còn lấy đi của họ cả những giọt nước mắt. 

Julie từng chia sẻ rằng điều lớn nhất làm nên thành công hôm nay của bà chính là may mắn được thừa hưởng truyền thống từ gia đình mình: “Người Ireland là những người kể chuyện vĩ đại. Tôi đã sớm học được rằng cần phải biết phát huy trí tưởng tượng một cách mạnh mẽ và hiệu quả”. 

Julie hiện sống cùng gia đình ở Leawood, Kansas. Bà dành nhiều nỗ lực và thời gian tham gia giảng dạy ở các lớp học xóa mù chữ, và đặc biệt thích chia sẻ về tình yêu dành cho việc đọc sách với những học sinh của mình.